Anh ngủ thêm đi anh
Em phải dậy lấy chồng
Mùa thu vừa rụng lá
Lòng em đã sang đông

Đừng cười và đừng khóc
Đùng tin và đừng nghi
Hãy bình thường mà sống
Em lấy…kẻo lỡ thì

Anh bảo rằng rất yêu
Rất thương và rất nhớ
Rất cần nhưng không thể
Cưới em? Chuyện trong mơ

Chẳng cần phải lý do
Giải thích và phân bua
Chỉ cần anh im lặng
Em đã hiểu: Mình thừa

Ừ! Thôi em lấy chồng
Chẳng còn gì luyến tiếc
Ừ! Thôi lên xe hoa
Bên chồng mà câm điếc

Anh cứ ngủ say thôi
Em dậy đeo nhẫn cưới
Kẻ mắt môi cô dâu
Tím ngực buồn rười rượi

Yêu mà sao lại thế
Thương mà sao vậy anh
Em - đàn bà yếu đuối
…Muốn đời mình duyên lành

Nhưng anh đã không thể
Mạnh mẽ để làm chồng
Cởi áo mà không dám
Mặc cho em váy hồng?

Thì thôi anh ngủ đi
Nhắm mắt và câm điếc
Em cười nụ cuối cùng
Giễu đời này quá nghiệt.

.

Nồng nàn phố

Khi bạn chia tay một người, đừng nên buồn, có rất nhiều chuyện vui khác đang chờ đợi bạn. Một trong số đó là ở bên cạnh một người khác.

Mẹ không “ngoan”, không nghe lời con khi sớm mắc chứng bệnh của người già - teo thùy não (dấu hiệu của bệnh Alzheimer). Đôi mắt con tròn xoe, mồm há hốc khi nghe mẹ nói về căn bệnh lạ lẫm ấy. Tưởng con ham chơi, quên béng nhưng đến đêm, khi chuẩn bị ngủ, con lại ngồi lặng lẽ trên giường, buồn xo, rồi con khóc. Biết bệnh Alzheimer gây mất trí nhớ, con sợ một ngày mẹ không còn nhận ra con, không chịu cùng chơi, cùng nằm ngủ, cùng lang thang trên đường để ăn quà vặt hay tìm mua những quyển truyện hay cho con đọc.

.

Dù mẹ giải thích rằng bệnh của mẹ không đến đỗi quá nguy kịch, nếu có mất trí nhớ thì cũng còn rất lâu nữa, nhưng con vẫn bồn chồn, lo lắng. “Mẹ ơi! Nếu mai này mẹ mất trí nhớ thì con phải làm những dấu hiệu gì để mẹ nhận ra con, mẹ nhỉ?” - con hỏi. Vừa cảm động vừa sung sướng, mẹ nghẹn lời, chẳng nói được gì. Mẹ cuốn theo con trong những bài tập ngộ nghĩnh như cầm tay nhau siết thật chặt, hôn ba cái, chạm vào má ba lần… Sau khi quy ước mật mã “nhận dạng”, hết sợ sau này mẹ con lạc mất nhau, con mới an tâm nằm ngủ. Mẹ nằm bên con, thổn thức mãi, bất giác lại quay sang hôn trộm lên má, lên tay con. “Tít ơi! Sao mẹ có thể quên con được? Dù mai này nếu không may, não mẹ có bị suy giảm chức năng thì mẹ vẫn nhận ra con bằng… trái tim của mẹ”.

.

Sống cùng chàng trai giàu tình cảm như con, mỗi ngày, mẹ đều bội thu niềm vui. Những lần ra chợ, con cứ nằng nặc đòi mua hoa tặng mẹ. Kỳ thực, mẹ tốn tiền để tự tặng hoa cho mình mà vẫn sung sướng lâng lâng, nhất là khi nhìn bình hoa được con trai công phu tỉa tót.

Trời nắng chang chang, con vẫn xuống sân hái trứng cá. Hái một bọc to, con nâng niu, gượng nhẹ. Ai hỏi đến, con bảo: “Mẹ cháu rất thích ăn quả này”. Sợ mẹ về muộn, trứng cá bị hỏng, con cất vào ngăn mát tủ lạnh. Thấy mẹ về, con vồn vã mời mẹ ăn. Vậy mà có hôm mẹ lại sơ ý, không thèm để mắt tới khiến con thất vọng, xị mặt, đợi mẹ xin lỗi, con mới “cười” lại được. Phải rồi! Mẹ dạy con luôn ghi nhận và tôn trọng những điều người khác mang đến cho mình trong khi mẹ lại thờ ơ, vô tình sao được.

Nhiều người vẫn khen mẹ “nhon”, chỉ có con là chê mẹ khi thì béo, khi thì “béo ngậy”, khi thì “thế là béo lắm rồi!”, khiến mẹ thoáng mất tự tin. Nhưng nghe con kết luận: “Béo thế, nên con nhìn chỉ muốn cắn vào má của mẹ!”, thì mẹ biết đấy chỉ là lời trêu. Dù luôn thích gần mẹ và thường có cử chỉ âu yếm nhưng con đã biết xấu hổ khi bị mẹ hôn ở chốn đông người. Con đã chín tuổi rồi! Đồng ý với con, mẹ sẽ nhịn “thơm” ở ngoài đường nhưng về nhà mẹ sẽ “thơm” bù. Những đêm mẹ mệt mỏi, đi ngủ sớm, con hôn lén mẹ, mà hôn đến ba cái giống như mật mã hai mẹ con mình từng giao ước. Mẹ biết nhưng nằm im tận hưởng.

Tít ơi, có thể nào mẹ lại quên con? Con là món quà quý nhất mà mẹ có được trong đời. Món quà ấy cho mẹ thêm vững vàng để vượt qua những thử thách trong sự nghiệp và cuộc sống. Cảm ơn “người đàn ông nhí” của mẹ!

.

MC Thảo Vân

Hồi sáng, tôi đi làm bất chợt có 1 cô gái xin đi nhờ. Vì cùng đường đến cơ quan nên tôi cũng vui vẻ nhận lời. Đi 1 đoạn cô ấy tự nhiên “xỉu”, làm tôi hốt hoảng chở vào bệnh viện. Lần thứ 1 tôi bực mình vì lỡ mất cuộc họp quan trọng.

.

Sau 1 hồi chuẩn đoán, bác sĩ nói cô ấy có thai và chúc mừng tôi. Tôi chối không phải là cha đứa bé nhưng khốn thay cô ấy lại khẳng định tôi là cha đứa bé. Mọi người nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ. Bực mình lần thứ 2, Tôi yêu cầu xét nghiệm ADN để chứng tỏ sự trong sạch của mình.

.
Xét nghiệm, bác sĩ báo là tôi bị vô sinh. Chợt nghĩ cũng buồn nhưng bù lại tôi đã được thanh minh sự trong sạch của mình nên cũng đỡ bực mình.

.
Về đến nhà cơn bực mình của tôi lại quay về khi nhìn thấy vợ và 2 đứa con chạy ra chào tôi…..

.

ST

Nếu bạn yêu ai đó, hãy cho họ tự do, nếu họ quay trở lại, họ sẽ là của bạn

Chúng ta còn quá trẻ để đau khổ vì một cuộc tình
Gia Đoàn